Chương 16
Thổ Trứ Nhãn Trung Đích Ngoại Lai Hộ
|Linh Điểm Lãng Mạn
Vệ Tiểu Bảo năm nay 16 tuổi, là người sinh trưởng tại địa phương Du Lâm. Mẫu thân hắn mất vì bạo bệnh khi hắn mới hai tuổi, từ đó về sau, lão cha Vệ Đại Sơn dựa vào việc đánh cá mà chậm rãi nuôi hắn khôn lớn. Mấy ngày trước, Vệ Tiểu Bảo theo lão cha đi Nhai Châu thành, đem bảy tám viên trân châu nhặt được từ trong bụng cá hai tháng trước đem bán cho đám thương nhân, sau đó đổi lấy chút lương thực cùng nhu yếu phẩm trở về. Tuy rằng đám thương nhân ép giá cực thấp, nhưng phụ tử Vệ gia cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, nếu không bọn họ phải tự mình đi đến Quỳnh Châu phủ thành ở phía bên kia đảo Quỳnh Châu, thậm chí là xa xôi tận Quảng Châu thành mới có thể bán được.
Hai phụ tử trở về ngôi làng trống không, còn chưa kịp hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, đã bị mấy kẻ ngoại lai mặc y phục màu sắc rực rỡ, kỳ quái vây quanh. Vệ Tiểu Bảo tuổi trẻ bốc đồng còn muốn phản kháng một chút, nhưng lão cha hắn chú ý tới bên hông những kẻ này đều treo đoản đao dài chừng một thước, liền vội vàng gắt gao kéo hắn lại. Theo cái nhìn của Vệ Đại Sơn, nhóm người này hẳn là bọn hải tặc từ Nam Hải tới, giống như trước đây cũng là tới trong thôn cướp bóc tiếp viện phẩm, chỉ cần mình không phản kháng, chắc là không đến nỗi bị giết.
Nhưng lần này tựa hồ có chút không giống bình thường, những kẻ ngoại lai này dường như đối với lương thực và tài vật của bọn họ không hề có chút hứng thú nào, mà là vội vã muốn dò hỏi chuyện gì đó. Nhưng do bất đồng ngôn ngữ, hai bên khua tay múa chân nửa ngày vẫn là ông nói gà bà nói vịt, cuối cùng đối phương mất kiên nhẫn, muốn phụ tử Vệ gia đi theo bọn họ. Khi Vệ Tiểu Bảo nhìn thấy những chiếc thuyền lớn đậu trong cảng, cảm thấy tim mình như ngừng đập —— trên đời này cư nhiên có thuyền lớn đến thế! Hơn nữa nhìn qua không giống như được đóng bằng gỗ, trên thuyền cũng không có cột buồm và buồm, những kẻ này thực sự ngồi loại thuyền quái dị này tới sao?
Cho dù Vệ Tiểu Bảo không có nhiều kiến thức, khi tới bộ chỉ huy, hắn cũng có thể nhìn ra đám "đoản mao" ngoại lai này tính toán cắm trại đóng quân ở nơi đây, thậm chí ngay cả bến tàu cũng đã sửa xong. Tuy rằng đám đoản mao này tuyên bố mình không phải hải tặc, mà là hậu duệ của người Hán từ vạn dặm hải ngoại trở về, chuẩn bị định cư ở đây, Vệ Tiểu Bảo vẫn không quá tin tưởng —— nơi này giao thông không tiện, lại không có thành quách, thật muốn định cư thì sao không đến Nhai Thành hoặc Quỳnh Châu phủ thành?
Chỉ là không ngờ đối phương sau khi hỏi xong vấn đề, cư nhiên còn tặng lương thực cùng muối, rồi thả phụ tử bọn họ về nhà. Hai phụ tử mơ màng hồ đồ trở về thôn, cuối cùng vẫn là lão cha quyết định, bảo Vệ Tiểu Bảo vào núi báo tin cho những hương thân đang trốn tránh phỉ hoạn. Cuối cùng quả nhiên có mấy thanh niên gan lớn có quan hệ tốt với Vệ gia đi theo Vệ Tiểu Bảo trở về, nói là muốn nhìn “thuyền lớn của đoản mao”.
Thế là những người này khi nhìn thấy những con thuyền bỏ neo ở bên bờ cũng không tránh khỏi bị dọa sợ, đây đâu phải là những con thuyền hải tặc rách nát thường tới Du Lâm cướp bóc trước kia, mép thuyền của chiếc lớn nhất thậm chí còn cao hơn cả tường thành Nhai Châu!
Điều khiến Vệ Tiểu Bảo có chút thất vọng là, đầu lĩnh đoản mao đối với số cá bọn họ mang tới dường như không có quá nhiều hứng thú, mà kẻ đoản mao biết nói tiếng Nhai Châu bảo bọn họ, cần phải mang theo thuyền đoản mao đi đánh cá hoặc là làm việc trên công trường mới có thể đổi lấy lương thực và muối tinh mà họ muốn.
Được rồi, điều này nghe ra cũng rất công bằng, hơn nữa Vệ Tiểu Bảo thật sự rất muốn xem thuyền đoản mao đánh cá rốt cuộc là như thế nào. Thế là bao gồm cả Vệ Tiểu Bảo, ba người trẻ tuổi lên thuyền đánh cá của đoản mao, còn Vệ Đại Sơn thì dẫn theo hai thanh niên khác đi làm việc ở công trường đoản mao.
Thuyền đánh cá của đoản mao hoàn toàn khác biệt với những con thuyền Vệ Tiểu Bảo từng thấy, thân thuyền màu lam, đỉnh thuyền màu trắng, phần trên mặt nước rộng và bẹt, dài chừng bảy trượng, rộng chừng ba trượng. Giữa thuyền dựng một cột buồm, cao tới tám chín trượng, treo hai cánh buồm lớn màu trắng trước sau. Hơn nữa những cánh buồm này không phải loại buồm cứng dùng trên thuyền buồm kiểu Trung Quốc, nhìn giống như một loại vải dệt màu trắng. Trên buồm còn vẽ vài đồ án ngoằn ngoèo, Vệ Tiểu Bảo và đám người đương nhiên không hiểu đó là tên tiếng Anh của loại thuyền buồm hai thân này.
Lên thuyền sau, Vệ Tiểu Bảo càng phát hiện con thuyền này ngoại trừ boong tàu làm bằng gỗ, thân thuyền không phải kim loại cũng chẳng phải gỗ, bóng loáng kiên cố, không biết là vật gì chế thành. Đang xem đến nhập thần, trong khoang thuyền đột nhiên chui ra một nam tử cao lớn tóc vàng mắt xanh da trắng, tiểu đồng bọn phía sau Vệ Tiểu Bảo kinh hô một tiếng rồi lùi lại hai bước, suýt chút nữa là ngã nhào xuống biển từ mép thuyền. Vệ Tiểu Bảo ngược lại trấn định hơn nhiều, tay gắt gao nắm lấy vòng bảo hộ bên mép thuyền, bất quá sắc mặt cũng đã tái nhợt vì sợ hãi.
Nam tử kia phản ứng rất nhanh, túm lấy vạt áo của tiểu tử sắp rơi xuống nước, kéo hắn lại. Phiên dịch đi cùng tiến lên nói chuyện với nam tử kia vài câu, nam tử kia nhìn nhìn ba người Vệ Tiểu Bảo, gật gật đầu rồi đi về phía cột buồm sửa sang lại dây nhợ. Vệ Tiểu Bảo lúc này mới thở phào một cái, không ngờ trong đám đoản mao có ngoại hình tương tự mình này lại còn cất giấu loại người sống như quỷ này.
Phiên dịch cấm Vệ Tiểu Bảo và đám người tiến vào khoang thuyền, thế là ba người bọn họ chỉ có thể đi lại trên boong tàu, nhìn mấy tên đoản mao ngồi xổm cùng nhau sửa sang lưới đánh cá. Vệ Tiểu Bảo chú ý tới trên đầu những người này đều đội một chiếc mũ tròn nhỏ kỳ quái, hình dáng ôm sát phần đầu, trên trán lại vươn ra một cái vành nón hình vòm, không biết là đạo lý gì. Còn có vài người đôi mắt bị hai mảnh đồ vật đen láy che khuất, nhìn bộ dáng thập phần cổ quái.
Một đồng bạn của Vệ Tiểu Bảo đợi đến nhàm chán, liền ngồi xổm xuống giúp sửa sang lưới đánh cá, bất quá hắn nhanh chóng kéo Vệ Tiểu Bảo một cái, chỉ vào tấm lưới đang trải trên boong tàu. Vệ Tiểu Bảo lúc này mới chú ý tới lưới đánh cá của đoản mao hoàn toàn khác biệt với loại họ thường dùng, chẳng những lớn hơn mà còn cứng cáp, không phải làm từ cây đay hay vải thô, mắt lưới lớn nhỏ đều tăm tắp, Vệ Tiểu Bảo trước kia chưa từng thấy loại lưới đánh cá làm công tinh xảo như vậy.
Trong lúc sửa sang lưới đánh cá, một con thuyền buồm một cột buồm khác có hình dạng tương tự cũng chậm rãi dừng lại bên cạnh, Vệ Tiểu Bảo chú ý tới con thuyền mới tới này còn lớn hơn con thuyền của mình một bậc, hơn nữa trên thuyền cũng có những người ngoại lai mũi cao mắt sâu đi lại. Những người này thỉnh thoảng ngậm một điếu thuốc màu trắng nhỏ đang cháy trong miệng, nhả khói trông rất hưởng thụ. Vệ Tiểu Bảo từng thấy những lão gia trong Nhai Châu thành hút thuốc lào, bất quá các lão gia dùng điếu thuốc lào, chứ không phải loại điếu nhỏ ngậm trực tiếp trong miệng như đoản mao. Hơn nữa cái vật dùng để châm lửa của đoản mao cũng rất tinh xảo, một cái hộp đồng nhỏ chưa bằng lòng bàn tay, “đinh” một tiếng mở ra liền có ngọn lửa lóe lên, dùng xong đóng nắp lại là có thể bỏ vào túi áo, vô cùng tiện lợi.
Vệ Tiểu Bảo vừa biết đi đã theo lão cha lên thuyền đánh cá, mười mấy năm qua, đối với vùng vịnh cá này thật là quen thuộc không thể quen hơn, mà hai tiểu đồng bọn khác cũng tình cảnh tương tự. Ba người rất nhanh lái hai con thuyền tới vùng biển cách cảng không xa, chỉ trỏ bảo đám đoản mao hạ lưới. Vệ Tiểu Bảo phát hiện cách đánh cá của đoản mao cũng không quá giống với họ, hai con thuyền cách nhau mấy trượng, kéo lưới giữa hai thuyền, xoay một vòng lớn rồi chạy về, mà đám đoản mao trên thuyền dường như căn bản không tính toán xem thử lưới thu hoạch thế nào.
“Như vậy là được rồi?” Vệ Tiểu Bảo nhìn đến mức mắt muốn lồi ra, thế này chẳng phải quá qua loa sao? Nếu không đánh được cá, chính mình có bị đám đoản mao này đánh cho một trận hay không?
Khi thuyền tới bờ kéo lưới mới thật sự khiến Vệ Tiểu Bảo kinh ngạc, nguyên lai một mẻ lưới có thể đánh được nhiều cá đến thế! Ít nhất cũng phải hai trăm... không, 300... không, ít nhất cũng phải gần 500 cân!
Đương nhiên, Vệ Tiểu Bảo kinh ngạc nhiều cũng rất nhanh nghĩ tới, dù mình dùng phương pháp tương tự, thuyền nhỏ lưới nhỏ cũng không vớt được nhiều cá như vậy, cá hơi lớn một chút thậm chí có thể trực tiếp xé rách lưới thoát thân, làm sao có thể vững chắc như lưới đánh cá của đám đoản mao này!
Mẻ cá này cũng vượt xa dự đoán của các thuyền viên, Vương Tom lập tức cầm bộ đàm cầu viện bộ chỉ huy, thế là những người đang dỡ hàng ở bến tàu không thể không tạm thời ngừng tay, giúp các thuyền viên cùng ban bếp núc xử lý mấy trăm cân cá này.
Mẻ lưới này kéo lên, các loại cá tôm cua bày ra trước mắt, khiến một số người xuyên không vốn sống ở vùng đất liền được mở mang tầm mắt. Ban bếp núc thậm chí từ phòng bếp của “Tân Thế Giới” mang ra gia vị, chọn bảy tám con cá điêu, cá kình có kích thước phù hợp, tại bến cảng làm món cá sống thái lát, ai tới hỗ trợ xử lý cá đều có phần. Loại thức ăn thuần thiên nhiên không ô nhiễm này lập tức được đám người xuyên không truy phủng, một mâm cá phiến vừa bưng ra không bao lâu đã bị cướp sạch. Để mọi người đều có thể thưởng thức cá tươi, Chấp ủy hội không thể không thông báo ban bếp núc chuẩn bị thêm, lát nữa phái xe đưa đến công trường căn cứ số 1.
Vệ Tiểu Bảo nhìn mà thèm, cũng chen vào đám đông lấy hai miếng ăn. Món cá sống thái lát này thực ra không hiếm lạ, Vệ Tiểu Bảo từ nhỏ cũng ăn không ít, chỉ là cách ăn trước kia thường là chấm một chút muối thô của nhà mình, không có nhiều gia vị như đám đoản mao này.
Đào Đông Lai không biết từ lúc nào cũng chạy tới bến cảng giúp phân loại cá, vừa làm vừa mắng: “Mẹ kiếp, loại đồ vật vớt tùy tiện dưới biển này, trước kia ở Lăng Thủy dám ra giá mấy trăm hơn ngàn... Lão tử trước kia tới Tam Á, ra ngoài ăn cơm không bữa nào không bị gian thương chặt chém! Hiện tại thì sướng rồi, ăn một đống vứt một đống, mẹ kiếp cũng chẳng có ai quản!”
“Đồng chí Đào Đông Lai, không nên lãng phí lương thực a! Phải biết thứ dưới biển này đối với chúng ta đều là bảo, dù là xương cá đầu cá, cũng có thể nghiền phấn làm phụ gia thức ăn chăn nuôi.”
Đào Đông Lai quay đầu nhìn lại, cư nhiên là Viên lão gia tử của bộ Nông nghiệp, lập tức vội vàng tiếp đón: “Cái kia ai! Chạy nhanh dọn ghế cho lão gia tử ngồi!”
“Không cần phiền phức, Đào tổng, ta có chuyện này muốn nói với cậu một chút.” Viên Nhược Tu xua xua tay nói.
“Gọi ta là tiểu Đào là được, lão gia tử có việc cứ nói!” Thái độ Đào Đông Lai rất khiêm tốn, dù sao Viên Nhược Tu cũng là người lớn tuổi nhất trong toàn bộ đoàn đội xuyên không, hơn nữa lại là chuyên gia thủ tịch bộ Nông nghiệp, dù là tư hay công, Đào Đông Lai đều giữ đủ sự tôn kính đối với ông.
Viên Nhược Tu chỉ chỉ Vệ Tiểu Bảo đang liếm ngón tay bên cạnh: “Hiện tại nhân thủ đều ở công trường, nông nghiệp khẩu tạm thời không có việc gì làm, ta nghe nói đứa nhỏ này khai khẩn ruộng đất ở nơi ở, tính toán đi xem tình hình, cậu thấy thế nào?”
Đào Đông Lai do dự một lát liền đồng ý, bất quá hắn cũng đưa ra điều kiện: “Lão gia tử muốn đi cũng được, nhưng phải để người của bộ Quân cảnh đi cùng, dù sao cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau.”
Vệ Tiểu Bảo từ chỗ phiên dịch nhận được nhiệm vụ mới, dẫn một lão nhân đoản mao vào thôn xem các thôn dân trồng trọt. Vệ Tiểu Bảo không rõ mấy mẫu đất thôn dân trồng có gì đáng giá để đám đoản mao này chuyên môn chạy tới xem, chẳng lẽ trong đất chôn bảo bối gì? Bất quá vì thù lao nhiệm vụ này cao tới mười cân gạo tẻ, Vệ Tiểu Bảo vẫn lập tức ứng thừa, khiến hai tiểu đồng bọn khác vô cùng hâm mộ.